Tính hiếu kỳ của trẻ con - Phần 1

Tính hiếu kỳ của trẻ con - Phần 1


Hiếu kỳ là bản tính tự nhiên của trẻ con, chúng muốn khám phá thế giới xung quanh. Ðây là điều tốt vì có quá nhiều thứ để trẻ học hỏi. Tính hiếu kỳ giúp bọn trẻ khám phá những điều mới lạ xung quanh.

 

Tự khám phá là cách tốt nhất để bé có kiến thức, biết tư duy và đó là nền tảng của học vấn sau này.


Khi trẻ đang quan sát và khám phá mọi vật xung quanh, trẻ có thể gặp nguy hiểm với cái bếp nóng hay xô đựng đầy nước... Vì vậy, tốt nhất là bạn giúp trẻ nuôi dưỡng tính hiếu kỳ và cũng dạy cho trẻ biết phải cẩn thận.


Ở mỗi lứa tuổi, trẻ sẽ có những sự tò mò để khám phá thế giới khác nhau. Và bạn cần phải hiểu biết mọi đặc trưng của lứa tuổi để giúp bé phát triển.


TỪ SƠ SINH ÐẾN 18 THÁNG TUỔI:


Quá nhiều thứ để trẻ quan sát, nếm thử và sờ mó xem chúng ra sao!


Trẻ sơ sinh nhận rất nhiều thông điệp hết sức lôi cuốn từ thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác và xúc giác. Các giác quan của chúng luôn phát tín hiệu gây chú ý, thúc giục trẻ khám phá và nhận thức mọi vật xung quanh. Khi trẻ nhìn chằm chằm vào mặt bạn, lắng nghe bạn nói và hít lấy mùi hương của bạn, trẻ đang phân tích và ghi vào bộ nhớ: "Ðây là mẹ..., đây là bố". Khi lớn thêm một chút, các giác quan còn hoạt động mạnh hơn trước và gởi cho bé nhiều thông điệp thú vị hơn vì giờ đây bé không còn ngủ nhiều như trước nữa.


Tò mò giúp cho trẻ lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ và làm cho trẻ bận rộn như khi trẻ đang quan sát một vật thể chuyển động xoay tròn hoặc nhìn ngắm cảnh vật dọc hai bên đường phố. Trẻ có khả năng tự tiêu khiển nên đôi khi chúng không quấy khóc khi đang đợi bạn ẵm ra khỏi chậu tắm hoặc khuấy bột cho chúng (những lúc này chúng cho bạn rảnh tay mà lo việc khác!)

 


Cảm giác trẻ thích nhất và có tác động đến trẻ nhiều nhất là cảm giác khi được cho bú và cho ăn, điều này không có gì lạ vì từ lúc mới sinh ra trẻ sử dụng miệng như nơi trao đổi nguồn thông tin đầu tiên.


Trên thực tế, một trong những nhận thức đầu tiên của trẻ là biết cách phân biệt cái gì ăn ngon và cái gì ăn không ngon. Ðó là lý do tại sao trẻ hay nhét mọi thứ vào miệng, từ những món đồ chơi nho nhỏ hay bìa quyển sách đến cả cái điều khiển từ xa của máy cassette. Vì vậy, bạn hãy cẩn thận! Ðừng để bất cứ thứ gì nguy hiểm trong tầm tay bé như dung dịch hóa chất để tẩy rửa, nút áo cũng có thể làm cho bé nghẹt thở, và hãy luôn để mắt đến bé.


Bạn có thể kích thích sự thèm ăn của trẻ bằng cách đổi món, cho bé thử vài món ăn lạ thích hợp với lứa tuổi của bé để xem phản ứng của bé ra sao, cần phải có thời gian để bé quen dần và thích món ăn đó. Hãy dẫn bé đi dạo ở những nơi bé có thể nhìn nhiều cảnh vật khác nhau và nghe các âm thanh lạ tai. Cho trẻ nghe nhạc của Mozard. Khi trẻ bắt đầu ăn thức ăn đặc, hãy tập cho trẻ ăn được nhiều thức ăn khác nhau, cho trẻ chọn lựa và để chúng tự khám phá ra món mình thích.


Mọi đứa trẻ đều rất tò mò nhưng cách chúng thể hiện sự tò mò thì không đứa nào giống đứa nào. Một số thì rất tự tin và liều lĩnh, tay chân lúc nào cũng táy máy.


Mỗi đứa trẻ có những điểm mạnh khác nhau:


Một đứa trẻ hết sức nhạy cảm và hay mắc cỡ thì thường quay mặt ngó lơ chỗ khác hoặc bật khóc khi thấy người lạ. Những đứa bé có bản tính như vậy rất dễ cảm thấy nặng nề nên cần phải được đối xử hết sức dịu dàng như ôm ấp vỗ về và nói chuyện nhẹ nhàng.


Dù tâm tính của con bạn thuộc dạng nào đi nữa thì bé vẫn có những điểm mạnh rất riêng biệt: một nhà thám hiểm tự tin có thể sẽ trở thành một kẻ liều lĩnh trong khi những đứa trẻ hướng nội thì thường trở thành những người hay chìm đắm trong suy nghĩ. Chẳng mấy chốc bạn sẽ quen dần và yêu thích tâm tính của con trẻ một khi bạn dành thời gian để tìm hiểu và phát hiện ra điểm mạnh của trẻ ngay từ bây giờ.


TỪ 18 THÁNG ÐẾN 3 TUỔI:


Nói chuyện và đi dạo sẽ khích lệ óc tò mò


"Tại sao mặt của bố lại có tóc hả mẹ?", "Mưa ở đâu tới vậy?"... Khi trẻ bắt đầu hỏi và đòi người lớn trả lời là lúc trẻ đã phát triển và có một vốn từ nhất định.


Do những câu hỏi phản ánh sự phát triển của trí thông minh, khả năng liên lạc và nhận thức của trẻ nên điều quan trọng là luôn luôn phải lắng nghe và tôn trọng ý kiến của chúng.


Nói chuyện không phải là cách thức duy nhất mà trẻ sử dụng để thỏa mãn tính hiếu kỳ của mình mà đi bộ dạo chơi cũng là một cách để tiếp tục khám phá những cái mới. Người ta kết luận rằng những bàn chân nhỏ bé đó có thể dẫn dắt bé đi xa hơn trong chuyến du hành vào vùng đất mới của bé. Thêm vào đó, lòng khát khao được thấy những điều lạ và sự thích thú mỗi khi bé khám phá ra được sự biến đổi nhanh chóng của vạn vật mạnh mẽ hơn sự tự kềm chế của bé. Và do đó, bé hay chạy thẳng đến tủ thuốc gia đình vì thấy trong đó có chai lọ đủ màu.


Nhỏ nhẹ nhắc nhở "Ðừng đụng vào nó, nóng lắm con ạ!"


Nếu bạn không muốn làm trẻ nản chí phải bỏ ngang cuộc khám phá mới của nó thì hãy học cách đối phó ngay khi trẻ bắt đầu giở trò nghịch ngợm. Và đâu là giải pháp? Hãy dạy bé làm quen với các khẩu hiệu đơn giản như "Lò nóng. Ðừng chạm vào". Cứ để cho trẻ tự do tìm hiểu mọi thứ nhưng điều quan trọng là phải tuyệt đối an toàn, đừng bao giờ để những vật nguy hiểm trong tầm với của trẻ, làm vách ngăn không cho trẻ xuống cầu thang hoặc vào nhà tắm. Cuối cùng là phải luôn để mắt đến bọn trẻ.


Hằng ngày, bạn phải tìm cách cân đối giữa sự khích lệ trẻ khám phá những đồ vật xung quanh và nhắc nhở trẻ về những nguy hiểm trẻ có thể gặp phải.

Ngày cập nhật 2014/09/06 Tác giả: Theo webtretho.com


Tính hiếu kỳ của trẻ con - Phần 1

Viết 1 ý kiến

Têncủa bạn:


Ý kiến của bạn: Chú ý: Không hỗ trợ HTML !

Đánh giá: Tệ           Tốt

Vui lòng nhập số vào ô bên dưới:

Reload

Từ khóa:

Facebook Comments ()

vuoncuabe © 2018 Cài đặt bởi WebsiteGiaSoc
Tổng truy cập: 58.569 | Trong ngày: 60 | Đang online: 6

BACK TO TOP