Mái ấm của con và mẹ…. mồ côi


Khi những em bé có “H” bị ruồng bỏ bởi chính người sinh thành, bị xa lánh ở nơi các em lớn lên, thì cũng có những người tự nguyện chăm sóc, yêu thương và cho các em một mái ấm.

 

 

 

Đến thăm Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi Linh Xuân (Thủ Đức, TPHCM), nhìn những đôi mắt ngây thơ và nụ cười tròn trĩnh của các em, tôi thầm cảm phục đội ngũ cán bộ, công nhân viên ở đây – hơn 70% trong số họ cũng từng là trẻ mồ côi.

 

Những giấc mơ vỡ!

 

5.225 là số trẻ dưới 16 tuổi nhiễm HIV trên cả nước được công bố trong buổi lễ phát động tháng cao điểm dự phòng lây truyền HIV từ mẹ vào đầu tháng 6. Hằng năm, gần 2.000 trẻ có nguy cơ lây nhiễm HIV. Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi Linh Xuân là một trong những nơi nhận nuôi, chăm sóc trẻ có “H” trên cả nước. Những đứa trẻ đến đây phần lớn bị bỏ rơi ngay từ lúc mới sinh, có em bố mẹ đều đã mất bởi AIDS, sống với ông bà lại bị hàng xóm kỳ thị, bạn bè xa lánh. Ở nhiều làng quê, HIV còn đáng sợ hơn cả “ma làng”, người dân xa lánh những người bệnh AIDS hơn mọi căn bệnh truyền nhiễm.

 

Bé Vân Trinh – quê Quảng Ngãi, được bà đưa đến trung tâm khi mới học xong mẫu giáo – tâm sự:

 

    “Sau khi bố mẹ mất, mấy đứa bạn thấy em ở đâu là xua đuổi. Em sợ không dám ra khỏi nhà. Bà đưa em vào đây vào một ngày mưa rất to. Hai bà cháu ướt nhèm, sau đó bà vội vã quay về để em ở lại. Đến giờ em cũng không biết bà ra sao? Từ đó đến nay cũng không ai vào thăm em”.

 

Nhiều em sống ở trung tâm đến 14 năm mà chưa một lần được người thân đến thăm. Những ký ức về tuổi thơ chỉ còn lại là sự xa lánh, trốn chạy của gia đình.

 

Bác sĩ Bùi Huy Vũ – phụ trách phòng y tế – cho biết:

 

    “Những em vào đây khi đã lớn, những ký ức đau buồn của tuổi thơ không thể nào xóa được, nhưng như thế vẫn là may mắn so với nhiều em khác. Trong hơn 8 năm qua, tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp đau lòng khi trẻ sơ sinh vào trung tâm đã quá muộn. Các em không được chăm sóc y tế kịp thời, bệnh cơ hội tấn công, không chờ được kết quả xét nghiệm đã ra đi”.

 

Trẻ sơ sinh có “H” khi chuyển sang giai đoạn 4 phải điều trị bằng ARV, khiến não phát triển không bình thường. Chậm nói, chóng quên, khó đi, hay ngã, sợ người…, khiến các em khó hòa nhập với các bạn cùng lứa.

 

Trẻ có “H” đang được chăm sóc nuôi dưỡng tốt tại Trung tâm Linh Xuân. Ảnh: L.Tuyết

 

Một điều đặc biệt buồn là hầu hết các em ở đây không thể học tốt môn văn. Duy Phúc, Quốc An đang học lớp 8 một trường ở Thủ Đức, điểm tổng kết học kỳ đạt loại giỏi, nhưng môn văn lại ở mức trung bình. Như lời chị Xuân – nhân viên trung tâm:

 

    “Các em thiếu thốn tình cảm từ gia đình, đặc biệt tình cảm của người mẹ. Sống từ nhỏ trong trung tâm, thiếu sự tưởng tượng về thế giới bên ngoài, những khiếm khuyết về đời sống tình cảm khiến các em không thể viết văn mạch lạc”.

 

Không những không viết được văn, nhiều em còn không thích vẽ. Em Nguyễn Thị Mỹ đoạt giải nhất trong cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Phòng, chống lây nhiễm HIV trong cộng đồng”, nhưng lại ghét môn họa:

 

    “Em tưởng tượng rất nhiều, vẽ rất nhiều, ngôi nhà có bố ngồi xem tivi, có mẹ đang nấu ăn, có anh chị em, có bà nội…, nhưng những gì em tưởng tượng chưa bao giờ xuất hiện, ngay cả bố mẹ cũng chưa một lần đến thăm em. Em không thích tranh, em ghét luôn vẽ”.

 

Ngại phỏng vấn, sợ chụp ảnh là những đặc điểm chung của đa số các em đang học ở các trường ngoài trung tâm. Đang học lớp 8, điểm tổng kết 8,7, Duy là một trong những học sinh xuất sắc của lớp, nhưng em vẫn không có nhiều bạn ở trường:

 

    “Em sợ bị cô lập lắm, nên em sẽ cố gắng học thật giỏi để làm bác sĩ. Em muốn chữa bệnh cho mẹ, cho em gái, cho các bạn và cho em. Em sợ căn bệnh không chữa được này…”.

 

Những người mẹ có hơn 100 đứa con

 

Không có được một tuổi thơ yên bình, không có một gia đình trọn vẹn, các em sinh ra vốn đã chịu nhiều thiệt thòi. Cảm thương cho em, nhưng để hy sinh cả cuộc đời để lo lắng, chăm sóc cho em thì có lẽ chỉ có những người như chị Gái, chị Lan, cô Hoài… trong số 67 cán bộ, công nhân viên của Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi Linh Xuân.

 

Bước sang tuổi 43, chị Gái như quên mất thời gian làm “mẹ” cho hơn 100 trẻ ở đây. Chỉ biết rằng, đứa con lớn nhất của chị giờ đã học lớp 8, đứa nhỏ nhất chị đang bồng trên tay. Nhìn chị hát ru ầu ơ, miệng cười vui sướng bế những đứa con, mà ít ai biết rằng chị cũng có một tuổi thơ cực nhọc. Lạc bố mẹ từ nhỏ do chiến tranh, 11 tuổi chị Gái được đưa vào Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi Tam Bình. Chị và rất nhiều bạn cùng cảnh ngộ được chăm sóc, yêu thương mà trưởng thành. “Tôi không thể bỏ mặc các em được. Khi Trung tâm Bảo trợ trẻ mồ côi Linh Xuân tách ra khỏi Trung tâm Tam Bình, tôi đi theo, tôi muốn bù đắp, san sẻ những nỗi bất hạnh mà các em phải gánh” – lời tâm sự của chị Gái cũng là ý nguyện của hơn 50 người mẹ, người chị tại trung tâm này.

 

Cô Nguyễn Thị Kim Tiên – Giám đốc trung tâm – cho biết:

 

    “Có đến hơn 70% số nhân viên chăm sóc các bé cũng từng là trẻ mồ côi, sống trong trung tâm. Lớn lên, nhiều người được đi học và trở về làm công tác phục vụ, chăm lo cho các bé. Vì sợ sẽ bị ảnh hưởng mà nhiều cô đã không lập gia đình, tự nguyện gắn bó cả đời mình với các em”.

 

 

Không có những đứa con cho riêng mình, nhưng các chị, các cô đã có hơn 100 đứa con để chăm sóc. Con dù còn nhỏ hay đã lớn, các cô, các chị vẫn có những nỗi lo riêng. Bé sơ sinh thì lo trẻ quá sức với bệnh cơ hội, lớn lại sợ con mặc cảm khi ra ngoài cộng đồng. Các chị, các cô yêu thương trẻ như con vẫn không thể nào bù đắp cho trẻ những thiếu thốn tình cảm của bố mẹ. “Mình cũng từng là trẻ mồ côi, từng khóc vì nhớ cha, nhớ mẹ, mình hiểu cảm giác của các con khi nhớ nhà, có yêu thương trẻ bao nhiêu vẫn không thể bằng cha mẹ ruột được” – chị Gái tâm sự.

 

Cũng giống như chị Gái, chị Lan (tên thường gọi là Hai) xuất thân là trẻ mồ côi. Tuy bị khiếm khuyết về ngoại hình, nhưng không vì thế mà chị tỏ ra mặc cảm. Chị luôn tạo ra không khí thoải mái cho các con của mình. Ngồi chơi với các con, chị tỏ ra rất có uy, các con đều nghe lời mẹ Hai, thích thú giành ngồi vào lòng mẹ. Chị Hai cho biết: “Dù có đi đâu thì tui cũng cảm thấy không xa trung tâm được. Đây là nơi tui sống thấy thoải mái, vui vẻ nhất và nghĩ mình sẽ cống hiến được nhiều nhất, ít ra là cho các em bị bệnh hiểm nghèo”.

 

Bộ phận chăm sóc trực tiếp được chia ra 4 khu: Y tế, sơ sinh, măng non, tuổi thơ. Trong đó, khu sơ sinh được phân 16 nhân viên chăm sóc, nhiều nhất trong các khu. Phụ trách là cô Mỹ Lan (52 tuổi), cũng là người đã gắn bó lâu nhất với trẻ sơ sinh của trung tâm (gần 30 năm). Cô là một trong số ít nhân viên không thuộc diện mồ côi. Cô luôn tự nhận mình là người may mắn nhất trong số các chị em ở đây: “Tôi có hai đứa con trai, đứa lớn đã đi làm, đứa út học năm thứ ba Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật. Hai vợ chồng cùng làm ở trung tâm này nên ổng cũng hiểu và thông cảm cho mình”.

 

Ngoài các cô, các chị là nhân viên chính thức, trung tâm còn có các tình nguyện viên. Chúng tôi gặp Thương – sinh viên năm thứ tư, Đại học Nông lâm. Tất bật với bài vở tốt nghiệp, nhưng mỗi tuần Thương đều dành ít nhất một ngày để đến đây dạy các em tập nói, nhận biết đâu là màu xanh, màu vàng… Thương tâm sự: “2 năm trước, mình tình cờ biết đến trung tâm qua một người bạn, mình tìm đến thăm. Thấy cảm phục các cô, các chị và thương mấy em, mình đăng ký làm tình nguyện viên đến giờ”.

 

Ngồi trong lòng mẹ Gái, Tú Như thỏ thẻ: “Con thương mẹ Gái nhiều nhất, thương chị Thương, mẹ Hai, mẹ Hoài… Nhiều mẹ quá con không đếm hết được”. Bé ôm cổ chị Gái cười khúc khích. Nhìn “mẹ con” chị quấn quýt, tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã mang các chị, các cô đến cho các em. Một mái nhà chung cho con, những đứa con ngoan cho mẹ, niềm hạnh phúc tưởng chừng như giản đơn ấy lại mang một ý nghĩa lớn lao.

Ngày cập nhật 2014/09/20 Tác giả: vuoncuabe.com tổng hợp


Mái ấm của con và mẹ…. mồ côi

Viết 1 ý kiến

Têncủa bạn:


Ý kiến của bạn: Chú ý: Không hỗ trợ HTML !

Đánh giá: Tệ           Tốt

Vui lòng nhập số vào ô bên dưới:

Reload

Từ khóa:
vuoncuabe © 2017 Cài đặt bởi WebsiteGiaSoc
Tổng truy cập: 1.682 | Trong ngày: 75 | Đang online: 3

BACK TO TOP