Các bà mẹ nên chú ý giữ an toàn cho con khi đi xe buýt.


Việc giữ an toàn cho trẻ khi đi xe buýt là một vấn để rất quan trọng, tuy nhiên một số bà mẹ lại khá lơ là về vấn đề này, Sau đây, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về việc giữ an toàn cho trẻ khi đi xe buýt theo lời chia sẽ của mẹ Thiên Ân nhé.

Hôm nay, tôi đón chiếc xe buýt số 27 từ bến xe An Sương đi về công viên 23/9 để ghé Từ Dũ thăm đứa cháu trai vừa chào đời được 03 ngày của ông anh. Những ký ức trong lần sinh đứa con trai đầu lòng cách đây hơn 01 năm lại ùa về. Tuy con không còn nhưng nhìn đứa cháu trai bé bỏng của ông anh, tôi không nguôi cảm giác nhớ về đứa con thân yêu của mình…

 

Đang suy tư trong dòng tâm trạng đó thì đột nhiên có một phụ nữ ngoài 30 ẵm đứa con trai khoảng hơn 01 tuổi đi xuống ngồi kế bên tôi với vẻ bực mình. Đứa bé trai khoảng hơn một tuổi (cái tuổi gần bằng con tôi) do đó bé không ngừng thu hút sự chú ý của tôi, bé đang tuổi tập đi và tập nói nên cứ bi bo miết và đi qua đi lại trong lòng mẹ. Người mẹ than phiền rằng: “Ông bác tài khó tính, đang ngồi ở ghế đầu xe, tự nhiên ông đuổi hai mẹ con xuống đây ngồi”. Đứa bé khá kháu khỉnh cứ bi bo mãi và không ngừng di chuyển cứ như con lật đật, đứng lên, ngồi xuống rồi đi qua đi lại. Tôi nắm lấy bàn tay bé và xoa xoa vào tay bé, bé khoái chí lắm, thế là ngồi yên và nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe thật dễ thương.

 

 

Ngồi được một lúc thì mẹ bé xuống phía sau ngồi, đồng thời kêu đứa con trai lớn hơn (khoảng 4 tuổi) đang ngồi phía đầu xe đến ngồi kế bên giữ bé và bà mẹ ra phía sau ngồi. Tuy nhiên, đứa con trai lớn còn quá nhỏ nên chưa ý thức được về việc giữ an toàn cho em bé như thế nào, thế là cậu ta chỉ ngồi cạnh và xoay lưng về phía em chứ không ẵm hay vịn bé, còn bà mẹ thì ngồi phía sau tranh thủ lướt facebook, đứa bé thì đang đứng vịn vào lưng ghế và nhìn mẹ bi bo kêu “mẹ mẹ…” Tôi thấy có vẻ nguy hiểm, bé chưa đứng vững mà lại đang đứng trên ghế nếu lỡ vuột tay bé có thể té xuống, hoặc nếu xe chạy dằn xốc hay thắng gấp thì bé cũng dễ té, mà vị trí chỗ tôi ngồi lại đối diện cửa (sau) lên xuống xe.

 

Thế là để đảm bảo an toàn cho bé, tôi tranh thủ ẵm bé vào lòng, và chơi với bé. Một cảm giác kỳ lạ ùa đến thật khó tả! Khi tôi ẵm bé vào lòng, tôi cảm thấy ấm áp hơn và cảm giác trống rỗng bấy lâu nay trong tôi đột nhiên biến mất. Tôi mãi miết chơi với bé quên hết thời gian trôi qua. Đi được một đoạn thì bé đột nhiên ho vài tiếng và ói ra làm dơ hết ghế và tay tôi. Người mẹ lính quýnh xin lỗi và lấy ra vài chiếc khăn ướt lau cho tôi và lau chiếc ghế vì sợ lái xe la. Lúc này, người mẹ chỉ lính quýnh lau ghế xe mà không chú ý lắm về sự an toàn của bé, người mẹ kêu đứa con trai khoảng 04 tuổi ẵm bé ra chỗ khác đề mình có thể nhanh chóng lau chiếc ghế cho sạch. Nhìn đứa bé 04 tuổi kệ nệ ẵm đứa em mà không biết để nó ngồi ở đâu làm tôi lo lắng, lỡ xe thắng gấp thì có thể làm té hai đứa bé. Người mẹ kêu bé 4 tuổi ẵm đứa bé ra ghế phía sau để bé ngồi xuống (vì ghế xung quanh đã có người ngồi), nhưng đứa bé quá nặng để đứa trẻ kia có thể ẵm bé xuống ghế phía sau. Tôi vội yêu cầu bé đặt em ngồi xuống ngay ghế phía trước còn trống, cũng may là lúc này em bé ngoan ngoãn và chịu ngồi yên trên ghế. Khi người mẹ đang lau ghế và sàn trên xe bị dơ thì người lái xe lên tiếng “tại chị không biết chăm bé, không nên cho bé bú khi đang đi xe buýt, xe chạy dằn xóc sẽ rất dễ làm bé ói”. Người mẹ trả lời “tôi đâu có biết, ai có muốn đâu, anh nên thông cảm chứ, có biết là nó sẽ ói đâu”. Sau đó, người mẹ vội yêu cầu xe dừng lại rồi hai mẹ con ẵm em bé xuống xe.

 

Khi người mẹ vừa xuống khỏi xe, người tài xế nói “Lúc nãy tôi thấy chị ấy cho bé bú một bình sữa đầy luôn, tôi đã nhắc rồi mà không ghe. Thấy chị ấy ẵm con nhỏ và còn dắt theo đứa bé, lại ngồi ghế đầu ngay cửa xe thật nguy hiểm nếu xe thắng gấp thì cả chị ấy và đứa bé sẽ bị đẩy về phía trước, nếu không cẩn thận thì hai đứa trẻ sẽ bị té về phía trước rất nguy hiểm. Chính vì vậy nên tôi mới yêu cầu chị ấy ẵm đứa bé ra phía sau ngồi”. Khi nghe người lái xe giải thích tôi chợt nhận ra sự hiểu lầm của vị khách kia đối với người lái xe. Người lái xe quan tâm đến sự an toàn cho em bé, nhưng giọng điệu và cách nói chuyện lại không đúng cách lắm làm cho vị khách kia có vẻ bực mình.

 

Đồng thời, tôi nhận ra các bà mẹ chưa được trang bị kiến thức giữ an toàn cho bé khi đi xe buýt cũng như các phương tiện công cộng trong khi ở nước ngoài làm rất tốt việc này, và cách đánh vị trí ghế ưu tiên dành cho người già, phụ nữ mang thai, trẻ em và phụ nữ có con nhỏ chưa đúng cách. Khi đánh ký hiệu ghế ưu tiên nên tránh đánh vị trí ghế đầu ngay cửa lên xuống, vì vị trí này nếu xe thắng gấp thì người ngồi ở vị trí ấy rất dễ bị đẩy mạnh về phía trước, mà xe buýt lại không có dây an toàn, nếu người già, phụ nữ mang thai, hay người mẹ ẵm con ngồi ghế ở vị trí này rất nguy hiểm. Ghế ấy chỉ nên để cho thanh niên ngồi thì tốt hơn, những bà mẽ ẵm con nên ngồi ghế ở giữa xe và tránh vị trí ghế ngay lối lên xuống xe ở cửa phía trước và phía sau, cũng như vị trí ghế đối diện cửa xe ở phía sau.

Ngày cập nhật 2015/08/25 Tác giả: vuoncuabe.com biên soạn


Các bà mẹ nên chú ý giữ an toàn cho con khi đi xe buýt.

Viết 1 ý kiến

Têncủa bạn:


Ý kiến của bạn: Chú ý: Không hỗ trợ HTML !

Đánh giá: Tệ           Tốt

Vui lòng nhập số vào ô bên dưới:

Reload

Từ khóa:

Facebook Comments ()

vuoncuabe © 2018 Cài đặt bởi WebsiteGiaSoc
Tổng truy cập: 33.686 | Trong ngày: 58 | Đang online: 3

BACK TO TOP